Có một số bố mẹ khi gặp tình huống trẻ con cứng đầu, bướng bỉnh khó bảo thường la mắng "mày giống ai mà cứng đầu, lý lượm thế.. quăng ra thùng rác bây giờ, có nín không thì bảo ?". Đó chỉ là những phút không thể kiềm chế vì quá bực tức thuờng gặp trước tính nết khó bảo của con, nhất là khi con còn nhỏ, chưa thể phân tích cho con hiểu và điều chỉnh những sai trái của chúng. Sự bướng bỉnh này không phải là do con bạn trái tính , trái nết hay "giống như một ai đó" mà đây là một đặc điểm khá phổ biến ở trẻ em. Bạn hãy yên tâm vì đây là giai đoạn mà gần như bé nào cũng phải trải qua còn được gọi là giai đoạn “khủng hoảng tâm lý tuổi lên 3”.
>>
>>

Khủng hoảng tâm lý tuổi lên 3
Thuờng khi trẻ ở độ tuổi 3 tuổi, các bé đã dần tích lũy được một số kinh nghiệm sinh hoạt thường nhật nên muốn hành động một cách độc lập theo ý của mình, chứ không thích phụ thuộc vào bố mẹ hoặc bị người lớn điều khiển, ra lệnh. Từ đó xuất hiện mâu thuẫn giữa người lớn và trẻ em, vì người lớn vẫn cho rằng bé phải hoàn toàn phụ thuộc vào người lớn.
Bé bắt đầu có những phản ứng chống đối trước những yêu cầu từ bố mẹ mình, cụ thể làm luôn làm ngược lại. Tuy nhiên bố mẹ hãy lưu ý rằng, đây là một mâu thuẫn tích cực thể hiện sự tiến bộ của bé, chứ không phải bé là một đứa bé hư không biết nghe lời khiến bố mẹ lo lắng. Nếu cha mẹ không giữ thái độ độc đoán, nghĩa là không buộc bé phải luôn vâng lời, phải làm theo ý muốn của cha mẹ, mà tạo điều kiện cho trẻ được thể hiện tính độc lập một cách hợp lý, thì trẻ sẽ không luôn luôn có thái độ bướng bỉnh, chống đối lại cha mẹ.
Bố mẹ chọn cách hành xử nào với bé ?
Nếu bé có những ý muốn chính đáng, vô hại hoặc không phiền hà đến người khác thì các bậc cha mẹ cũng nên cho phép bé được như ý thích (chẳng hạn như cho bé được mặc quần áo bé thích nếu loại trang phục do không ảnh hưởng đến sức khỏe của bé, cho bé được ăn những món ăn hợp khẩu vị hơn là ép trẻ ăn uống bổ dưỡng theo ý của cha mẹ…) Chỉ khi nào bé có những đòi hỏi vô lý, tai hại thì bố mẹ mới tỏ thái độ kiên quyết, không chiều theo ý muốn của con (cương quyết không cho con ăn quà vặt thay cơm..)
Nếu như trước những đòi hỏi vô lý, bố mẹ đã nhẹ nhàng khuyên bảo mà bé vẫn nằng nặc ăn vạ, nằm ra sàn nhà khóc chẳng hạn, lúc này ba mẹ cần thể hiện thái độ nghiêm khắc và dứt khoát. Cần thiết bố mẹ cứ để mặc cho bé khóc, không dỗ dành hay la mắng, để bé tự kết thúc thái độ ngang bướng của mình. Bố mẹ cần khéo léo chuyển hướng sự chú ý của bé sang hướng khác, để bé bớt tập trung vào ý muốn không phù hợp của mình. Ví dụ như khi bé cứ đòi ăn bánh trước bữa cơm, bố mẹ có thể kể cho bé nghe câu chuyện về một chú thỏ con đòi ăn bánh để bé tạm lắng nghe và nhận ra đòi hỏi của mình là không đúng.
Như vậy, thái độ bướng bỉnh của trẻ em từ tuổi lên 3 là một đặc điểm tâm lý cần thiết để bé hình thành khả năng độc lập và trưởng thành hơn. Một mặt bố mẹ cần tạo điều kiện cho con được phát triển khả năng tự quyết qua việc tôn trọng những ý muốn chính đáng của bé, mặt khác bố mẹ cũng cần phải giúp bé nhận ra giới hạn của những ý muốn cá nhân bằng thái độ dứt khóat, nghiêm khắc yêu cầu trẻ từ bỏ những ý muốn vô lý của mình.
Thuờng khi trẻ ở độ tuổi 3 tuổi, các bé đã dần tích lũy được một số kinh nghiệm sinh hoạt thường nhật nên muốn hành động một cách độc lập theo ý của mình, chứ không thích phụ thuộc vào bố mẹ hoặc bị người lớn điều khiển, ra lệnh. Từ đó xuất hiện mâu thuẫn giữa người lớn và trẻ em, vì người lớn vẫn cho rằng bé phải hoàn toàn phụ thuộc vào người lớn.
Bé bắt đầu có những phản ứng chống đối trước những yêu cầu từ bố mẹ mình, cụ thể làm luôn làm ngược lại. Tuy nhiên bố mẹ hãy lưu ý rằng, đây là một mâu thuẫn tích cực thể hiện sự tiến bộ của bé, chứ không phải bé là một đứa bé hư không biết nghe lời khiến bố mẹ lo lắng. Nếu cha mẹ không giữ thái độ độc đoán, nghĩa là không buộc bé phải luôn vâng lời, phải làm theo ý muốn của cha mẹ, mà tạo điều kiện cho trẻ được thể hiện tính độc lập một cách hợp lý, thì trẻ sẽ không luôn luôn có thái độ bướng bỉnh, chống đối lại cha mẹ.
Bố mẹ chọn cách hành xử nào với bé ?
Nếu bé có những ý muốn chính đáng, vô hại hoặc không phiền hà đến người khác thì các bậc cha mẹ cũng nên cho phép bé được như ý thích (chẳng hạn như cho bé được mặc quần áo bé thích nếu loại trang phục do không ảnh hưởng đến sức khỏe của bé, cho bé được ăn những món ăn hợp khẩu vị hơn là ép trẻ ăn uống bổ dưỡng theo ý của cha mẹ…) Chỉ khi nào bé có những đòi hỏi vô lý, tai hại thì bố mẹ mới tỏ thái độ kiên quyết, không chiều theo ý muốn của con (cương quyết không cho con ăn quà vặt thay cơm..)
Nếu như trước những đòi hỏi vô lý, bố mẹ đã nhẹ nhàng khuyên bảo mà bé vẫn nằng nặc ăn vạ, nằm ra sàn nhà khóc chẳng hạn, lúc này ba mẹ cần thể hiện thái độ nghiêm khắc và dứt khoát. Cần thiết bố mẹ cứ để mặc cho bé khóc, không dỗ dành hay la mắng, để bé tự kết thúc thái độ ngang bướng của mình. Bố mẹ cần khéo léo chuyển hướng sự chú ý của bé sang hướng khác, để bé bớt tập trung vào ý muốn không phù hợp của mình. Ví dụ như khi bé cứ đòi ăn bánh trước bữa cơm, bố mẹ có thể kể cho bé nghe câu chuyện về một chú thỏ con đòi ăn bánh để bé tạm lắng nghe và nhận ra đòi hỏi của mình là không đúng.
Như vậy, thái độ bướng bỉnh của trẻ em từ tuổi lên 3 là một đặc điểm tâm lý cần thiết để bé hình thành khả năng độc lập và trưởng thành hơn. Một mặt bố mẹ cần tạo điều kiện cho con được phát triển khả năng tự quyết qua việc tôn trọng những ý muốn chính đáng của bé, mặt khác bố mẹ cũng cần phải giúp bé nhận ra giới hạn của những ý muốn cá nhân bằng thái độ dứt khóat, nghiêm khắc yêu cầu trẻ từ bỏ những ý muốn vô lý của mình.

Hiểu được tâm lý của bé, bố mẹ sẽ bớt cảm thấy căng thẳng và không bị bực bội, mất kiềm chế trước những “cơn bướng bỉnh vô lý” và những trận khóc ầm ĩ của bé, mà sẽ tìm ra cách phù hợp để con yêu phát triển cá tính của mình và cùng giúp bé vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Nguồn tham khảo : Internet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét